Hành trình vượt biển của cậu bé VIC

Dựa trên câu chuyện có thật của 1 VIC member…

Ngày xửa ngày xưa, à không phải ngày nảy ngày nay mới đúng, có một hoàng tử nhỏ tên Vic sống ở một vương quốc xa xôi nọ. Cuộc sống của cậu đang êm đềm, hạnh phúc bên những người thân yêu quí ở đất liền là một vùng quê nho nhỏ hình chữ S có tên Việt Nam. Bỗng một ngày cậu nhận được “thánh chỉ” phải rời xa nơi chôn rau cắt rốn để bắt đầu nhiệm vụ đi thám hiểm những vùng đất mới. Tuy nhiên, để đến được với phần còn lại của thế giới, cậu phải vượt qua một khu vực “tam giác quỷ” có tên IELTS với những xoáy nước sâu đầy bí hiểm. Hành trình “vượt biển” của cậu bắt đầu.

Lòng đầy lo lắng nhưng cậu vẫn khăn gói lên đường. Lần đầu tiên tiếp xúc với IELTS, cậu bé hoảng hồn trước dòng nước lạnh buốt chỉ chực chờ nuốt chửng mình. Cố với những ngón tay tê cóng lên, cậu vẫy đại một tên cò để hắn đưa lên một con thuyền đẳng cấp 5 sao (một trung tâm luyện thi IELTS có tiếng nhất Việt Nam) sau khi cắn răng trả một cái bill khổng lồ. Với tốc độ vào hàng khủng cộng khả năng lướt êm như ru, cậu chắc mẩm mình cứ kê cao gối ở trên chiến hạm này, chẳng mấy mà đến đích. Thế nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, sau đúng 5 tuần cái ví bướng bỉnh chẳng cho phép cậu ở lại. Gạt nước mắt rời khỏi “dream voyage” cậu đành đưa chân lên một chiếc xuồng cứu hộ con con để tiếp tục hành trình dang dở của mình.

Nhẩm lại trong túi còn vài đồng, cậu thử vẫy 1 tàu đánh cá- trung tâm luyện thi xoàng xoàng hơn – nhưng cũng chẳng khác là bao. Quãng đường trước mắt vẫn xa vời vợi, mịt mù trong màn sương vô vọng.

Lênh đênh ngụp lăn trong tâm trạng chán chường đó một thời gian bao lâu cậu cũng chẳng nhận ra nổi. Cảm giác tức tối, ấm ức bao trùm cậu. Cậu ghen tị với bầy sứa facebooker vẫn hằng ngày lượn lờ ngang qua . “Tụi này sướng thât, chả phải lo nghĩ gì, cứ thoải mái thả mình theo dòng nước”- cậu hậm hực – “thôi kệ, đã thế mình cũng tạm buông xuôi đã”. Gác nhiệm vụ sang một bên, cậu nhập hội với đám “đèn lồng” đó trôi vô định trong không gian.

Bỗng một ngày cậu chợt thấy xung quanh mình ấm áp lạ, giật mình nhận ra vì mải mê đi theo bầy sứa, cậu tình cờ lọt vào một dòng biển nóng có tên “Hội các sĩ tử luyện thi IELTS”. Ngơ ngác một hồi rồi cậu đánh liều hỏi một chàng thủy thủ đi ngang gần đó “các bạn đang đi đâu thế, cho mình theo với được ko?” “Được chứ, có gì chưa rõ bạn cứ chia sẻ với tụi mình nhé”- chàng đáp lại cùng một nụ cười tươi rói. Thế là từ đó cậu bỗng có một thói quen kỳ lạ: hằng ngày ngâm mình trong dòng nước ấm áp đó. Cậu lại còn có thêm bao nhiêu bạn bè tốt từ chàng thủy thủ vừa hào hiệp vừa học giỏi mà cậu thầm ngưỡng mộ đến các bác ngư dân cực kì vui tính và tốt bụng. Cậu ao ước một ngày được như những cao thủ là các vì sao trên bầu trời soi đường chỉ lối cho các bạn hoặc có thể bơi cùng những nàng mỹ nhân ngư admin xinh xắn luôn dịu dàng động viên mỗi khi cậu mệt mỏi. Có thứ đồ ăn, đặc sản biển (tài liệu) nào hay hay cả nhóm lại chia ngọt sẻ bùi với nhau, khác xa mấy thứ đồ đóng hộp vừa nhạt nhẽo vừa mắc tiền trên con tàu luyện thi sang trọng. Dần dần cậu khỏe lên lúc nào ko rõ và thay vì chỉ ngóng đợi những của ngon vật lạ của mọi người, cậu bắt đầu tự lang thang tìm kiếm món ăn cho cái dạ dày háu đói của mình và còn chia sẻ lại với các bạn của mình. Cậu vui vì mình được cho đi, hạnh phúc vì đóng góp nhỏ nhoi của mình hữu ích cho các bạn.

Rồi chính cậu cũng không thể ngờ thói quen lướt Facebook vô định của cậu đã hoàn toàn trôi vào quên lãng. Cậu háo hức mỗi ngày lên học hỏi những điều mới. Chỉ vài tháng trước thôi, cậu còn hoang mang không để đâu cho hết khi nghĩ tới viễn cảnh bị đá ra khỏi mấy trung tâm không thương tiếc, nhưng giờ đây cậu mỉm cười với những gì đã qua bởi cậu biết cậu đã có thể tự bươn chải và quan trọng hơn, cậu không còn cô đơn nữa.

Đến một buổi chiều ngồi ngắm hoàng hôn trên biển, cậu tình cờ hỏi bác ngư dân: “Bác ơi sao có những bạn thậm chí đi sau cháu mà họ lại về đích sớm hơn thế?”. Tưởng chỉ hỏi vu vơ vậy thôi nhưng bác liền mỉm cười thú vị :” Cháu làm thử xem nhé, đứng ra trước mũi thuyền và dang 2 tay ra 1 lúc, thử xem cảm thấy điều gì nhé”. Cậu tò mò làm theo và quay lại cười toe toét “Gió bác ạ, nó đẩy cháu lên phía trước và nâng bổng 2 cánh tay lên”. Từ tốn bác giải thích: “Gió chính là nguồn năng lượng khổng lồ từ Hội chúng ta đó, hãy tận dụng tốt nó để đi được xa nhé”. Cậu liền phụng phịu: “Nhưng đôi bàn tay cháu quá bé nhỏ để đem ra trước gió, đâu có mấy hy vọng”. Bác liền bật cười: “Thế cháu có biết người xưa đã sử dụng sức gió như thế nào không, họ chế ra những cánh buồm- đôi tay nhân tạo rất rộng lớn phục vụ cho chuyến vượt biển này đấy. Cậu chợt bừng tỉnh “Ôi cháu hiểu rồi” và cắm đầu chạy thục mạng đến 1 cái kho có tên “Notes” đến nỗi quên cả việc cảm ơn . “Phải rồi, việc của mình bây giờ là tìm cách lôi ra cho bằng gần hết 110 cánh buồm notes này mới mong đi nhanh được”- cậu nhủ thầm và khe khẽ hát một mình “Gió lên rồi căng buồm cho khoái”…

Nhờ phát hiện trên, cậu băng băng lướt sóng trong niềm hân hoan tột độ. Chưa bao giờ cậu học say sưa đến thế, chưa bao giờ cậu tự mình lái những cánh buồm đón gió và mơ về một miền đất hứa. Song vẫn còn một nỗi ám ảnh mà ngay cả nghĩ đến thôi cậu đã toát mồ hôi sợ hãi :”cậu chưa bơi được bằng sức của mình”, cả 2 kiểu bơi “speaking và writing” nó đều bập bõm được 1 lúc rồi nghỉm hẳn”. Dường như đọc được suy nghĩ của cậu, mỹ nhân admin liền khích lệ :”Dũng cảm lên em, không xuống nước thì sao biết bơi nổi. Đừng lo lắng quá, vùng nước forum này rất ấm và an toàn đó”. Cậu nghĩ thầm “Mình phải cố gắng thôi. Mình có thể làm được!” Những ngày đầu cậu gần như hụt hơi, ngộp thở nhưng không vì thế mà cậu nản lòng bởi cả đại gia đình Hội các sĩ tử luyện thi IELTS đang uốn nắn cho cậu từng động tác. Chỉ sau 5-7 bài viết cậu đã cảm thấy mình tiến bô vượt bậc và thậm chí có thể bắt đầu sửa lỗi cho những newbie còn lẫm chẫm.

Miệt mài một thời gian bao lâu cậu cũng không nhớ nữa thì “thánh chỉ đến” yêu cầu cậu phải vượt qua 1 trong 2 eo biển hẹp có tên BC và IDP nước chảy rất xiết. Cậu vừa hồi hộp vừa lo lắng bởi chỉ còn 1 bước quyết định này thôi là cậu sẽ sang đến miền đất hứa. Cậu không khỏi bủn rủn trước những vụ lật thuyền của bạn bè trong quá khứ hay những dự báo về con sóng thần “process” sắp đổ bộ. Cuối cùng cậu tặc lưỡi “không còn đường lui nữa, quyết một trận sống mái thui”. Ngày cậu khăn gói “qua sông” cả một cộng đồng bịn rịn dặn dò chúc cậu may mắn. Công nhận là đề thi cũng rất xoáy nhưng quả thật những giờ luyện tập gian nan đã phát huy tác dụng, những cánh tay chắc khỏe của cậu bắt đầu gạt những dòng nước dữ sang một bên để tiến lên phía trước…

Chỉ nhớ được là đã làm hết khả năng của mình, cậu vỡ òa khi nhận được tấm giấy thông hành đến một chân trời mới. Những mỹ nhân ngư cùng các vì sao nhấp nháy chào đón cậu cùng sánh vai và soi sáng những chặng đường cho các thế hệ sau bước tiếp. Cậu tự nhủ, từ giờ mình đã có thể tự đi nhưng sẽ vẫn còn quay lại với nơi thân quen có những người bạn đáng mến này. Và bất chợt cậu lại thấy xa xa hình bóng một con bé rụt rè, ngơ ngác trước dòng nước lạnh, cậu thấy sống mũi mình cay cay…

Nhắn nhủ:
Nhiều bạn cứ nghĩ bỏ ra 1 đống xiền là sẽ thi được IELTS, kì thực ko phải thế, nếu bạn chưa đến được đích cần đến, bạn phải tự bơi bằng sức của mình.

By Minh Hoa

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *