IELTS – Câu chuyện của tôi

Tôi hay nhận được câu hỏi của nhiều anh chị và bạn bè về việc học tiếng Anh nói chung và IELTS nói riêng. Câu hỏi mọi người quan tâm nhất là học thêm hay không, học ở đâu và mua tài liệu gì là tốt nhất. Tôi nghĩ rất nhiều người cho rằng mình cách cái đích đặt ra một khoảng cách đo bằng những khóa học chất lượng, hay một vài quyển sách tốt và chỉ cần san bằng khoảng cách đó là mọi người sẽ đạt tới cái đích mình mong muốn. Với những câu hỏi đó tôi hay đắn đo và cuối cùng không trả lời hoặc trả lời chung chung. Tôi nghĩ kể câu chuyện của mình ra cho các bạn nghe thì mới có thể trả lời được trọn vẹn hai mối quan tâm chính đáng đó của các bạn.

Tôi rất may mắn vì bố mẹ tạo điều kiện cho tôi học ngoại ngữ từ khá sớm. Bố tôi trước kia học ở Liên Xô và thành thạo tiếng Nga như tiếng mẹ đẻ nhưng trong quá trình công tác sau này bố tôi nhận ra không có tiếng Anh thì k thể đáp ứng được yêu cầu công việc. Bố tôi đã cần mẫn học bằng tại chức tiếng Anh để có thể đủ giao tiếp, đọc tài liệu và còn dịch một số sách thiếu nhi Anh –Việt cho NXB Kim Đồng và nhiều tài liệu chuyên môn kỹ thuật khác. Tôi nhớ một trong những điều tự hào của ông là được đánh giá “theo được lớp trẻ về ngoại ngữ”, Bố là tấm gương của tôi về tự học và ý chí vươn lên. Từ khi 6 tuổi bố mẹ đã cho tôi đi học thêm tiếng Anh ở gần nhà, lớp học mà anh trai tôi đã theo từ lâu, đó là những kỷ niệm đầu tiên tôi làm quen với bảng chứ cái tiếng Anh, những từ mới đầu tiên, quyển sổ từ đầu tiên ghi nguệch ngoạc. Cô giáo mở lớp học tại nhà, cách nhà tôi khoảng 15 phút đi bộ. Tôi không nhớ nhiều về cô lắm, vì sau một thời gian ngắn cô giáo chuyển nhà đi và tôi k được học nữa, chỉ nhớ lớp học của cô cũng toàn trẻ con tầm tuổi tôi và cô ấy thích ăn ổi. Mẹ tôi mỗi lần đến thăm cô đều nhắc điều đó và chuẩn bị rất chu đáo.

Tôi k được tiếp xúc với tiếng Anh một cách chính thống sau đó một thời gian dài, nhưng tôi được nghe nhạc quốc tế mà anh tôi mở mà tôi thường hay bắt chước hát theo ê a, dù chả hiểu gì hết. Tôi nghĩ điều đó cũng giúp mình có cảm nhận tốt hơn về âm thanh và nhịp điệu sau này.

Tôi có học tiếng Anh cấp hai và cấp ba, theo chương trình hệ 7 năm của Bộ Giáo dục, kết quả cũng chỉ ở mức làng nhàng. Cô giáo tiếng Anh cấp hai của tôi có chú ý đến tôi ở mức độ vừa phải và tôi nhớ nhất lần cô ấy nhắc tên tôi là khi cô tuyên bố trước cả lớp là chữ tôi rất “khó đọc, không phải là xấu nhưng rất khó đọc”. Cấp ba tôi học hai cô giáo tiếng Anh và khi đó tôi đã có định hướng học theo khối A nên chỉ dành thời gian ở mức độ vừa phải học tiếng Anh. Điểm của tôi ở mức độ khá, trừ một thời gian ngắn điểm cao lên là khi di học thêm do chính cô giáo đó dạy và làm một loạt những bài tiếng Anh nâng cao, những bài phần lớn sẽ lặp lại khi kiểm tra ☺ Kết quả sau khi học phổ thông, khả năng tiếng Anh của tôi cũng chỉ ở mức độ hạn chế, ngữ pháp cũng biết nhưng không chắc, nghe nói thì hoàn toàn mù mờ, những bài tập đánh đố nặng về chia động từ, điền giới từ, điền từ tôi gần như quên hết. Có điều, tôi vẫn nghĩ những năm tiếp xúc với tiếng Anh cũng đủ cho tôi một vài kiến thức cơ bản để có thể học tiếp trong những năm tiếp theo.

Chỉ đến khi vào đại học tôi mới nhận thấy mình phải quay lại với tiếng Anh. Tuy tôi thi đầu vào khối A nhưng trường tôi lại nổi tiếng vì các sinh viên có ngoại ngữ rất tốt đã thành thương hiệu. Ngay từ khi vào trường, tôi nhìn xung quanh mình thôi cũng cảm thấy dường như ai cũng có thể nói ngoại ngữ như gió, cảm thấy ai cũng sáng láng và cảm thấy lo lắng k biết mình có theo nổi áp lực cạnh tranh về ngoại ngữ ở đây không. (Tuy đầu vào khối A nhưng việc học và thi ngoại ngữ thì k có gì phân biệt so với các bạn khối D cả). Tôi nghĩ ngay đến việc đi học và đã ra hỏi han một chị sinh viên khóa trên khi đó làm tư vấn viên cho S.I.T.C (giờ chỗ này đóng cửa rồi thì phải). Khi đó tôi sợ rằng ngữ pháp mình không tốt, nghe nói của mình kém, và nhiều thứ linh tinh, tóm lại cái gì cũng thấy kém cả. Tôi nghĩ cái khiến tôi lo lắng là do mình không đủ tự tin và mình không biết phải làm gì: học thêm ở đâu, học như thế nào, sách vở tài liệu kiếm ở đâu đây…

Khi đó, cho dù bố mẹ tôi rất tạo điều kiện nhưng tôi cũng quyết định không theo học ở trung tâm kia nữa. Tôi nghĩ mình đã đủ lớn để có thể tự học và tôi nghĩ đến Trung tâm thông tin Hội Đồng Anh (TTTT). Bạn tôi, một người tôi rất hâm mộ về ngoại ngữ, đã đến đó làm thẻ hội viên từ hồi cấp ba. Tôi cũng muốn được như bạn ấy và tôi nghĩ mình cũng nên thử làm thẻ giống bạn ấy. Nếu bạn không biết thì Hội Đồng Anh là một cơ quan hoạt động với mục tiêu chính là quảng bá về đất nước Anh thông quá việc phố biến văn hóa, ngôn ngữ và giáo dục. Trung tâm thông tin hoạt động như một thư viện với rất nhiều sách, tài liệu nghe nhìn, … nhưng bên cạnh đó trung tâm cũng tư vấn về giáo dục ở Anh và tổ chức các hoạt động văn hóa như ngày hội đọc thơ đọc sách nữa nên nó “rộng” hơn thư viện một chút. Đó là nơi tôi quyết định sẽ gắn bó và quyết tâm tự học tiếng Anh để không tụt hậu với các bạn bè ở trường.

Việc tự học ở TTTT khá là thoải mái. Ngoài nhiều sách vở và tài liệu, chỗ đó còn trang bị cả tai nghe BBC, khoảng 30 đầu báo các loại liên tục được cập nhật, máy tính nối mạng internet, cả một tủ đựng phim kinh điển và đương đại của Anh và rất nhiều đĩa nhạc. Tôi đến đó chọn những quyển sách mình thấy hợp rồi cần mẫn làm bài tập hoặc đọc sách. Khi nào chán thì xem phim (có phụ đề), nghe nhạc, đọc báo, lên mạng… Chỗ đó là nơi đầu tiên tôi cảm thấy mình học tiếng Anh một cách vui vẻ, k áp lực, k mệt mỏi. Tôi thích đến TTTT còn hơn là tôi thích học tiếng Anh. Tôi cũng k phải là người chăm chỉ lắm, tôi dành khá nhiều thời gian xem phim và nghe nhạc, đọc báo và kết bạn. Rất nhiều người bạn ở đó đã đi cùng tôi một thời gian dài sau này, rất nhiều người tôi biết ơn vì đã giúp tôi hiểu hơn về cuộc sống, định vị lại các giá trị của bản thân và biết học có mục tiêu hơn. Đó là năm đầu tiên đại học, cũng là năm đầu tôi là khách quen của TTTT Hội Đồng Anh.

Năm thứ hai tôi bắt đầu học bài bản hơn khi đặt ra cho mình cái đích là IELTS và mơ đến việc du học. Tôi bắt đầu những ngày rời khỏi nhà từ hơn 7h, đạp xe đến Hội Đồng Anh trên Cát Linh, ngồi nghiêm chỉnh phía ngoài đợi cho đến đúng 8h mở cửa và quẹt thẻ đi vào, lúc nào tôi cũng là một trong số những người đầu tiên đến, chăm ngoan như một cô bé mới đi học lớp 1 vậy, nghĩ lại thấy buồn cười quá. Sau đó đến khoảng 11h thì tôi về nhà, ăn vội bát cơm, ngủ 15 phút rồi lại đạp xe đến trường học. Vì TTTT có cả một tủ sách cho việc ôn IELTS nên tôi cứ chọn từng quyển và học lần lượt. Tôi không có ý thức gì về việc chọn sách hết cả, mọi thứ hầu hết là do mình thử thấy hợp thì theo, thấy không hợp thì lại chọn quyển khác. Có khi chuyển sang học về ngữ pháp và phát âm, có khi lại ngồi nghe BBC và đọc báo. Khi quá mệt thì ra tìm một quyển tạp chí cho tuổi teen đọc thay truyện cười. Tôi nghĩ năm thứ hai tôi học hiểu quả hơn năm thứ nhất vì mình có định hướng hơn và có nhiều kinh nghiệm hơn khi chọn lọc tài liệu. Hết năm thứ hai, việc đăng ký đi học thất bại nhưng tôi vớt lại được một điểm 6.5 IELTS, không đến nỗi quá tệ ☺

Hè năm đó tôi đi làm tình nguyện và được tiếp xúc với rất nhiều bạn bè quốc tế, đây là một bước ngoặt quan trọng khi lần đầu tiên tôi sử dụng tiếng Anh trong môi trường thực tế và thấy mình cũng tự tin và dạn dĩ lên nhiều. Tôi càng quyết tâm học tiếng Anh nghiêm chỉnh hơn, không phải để đạt điểm cao nữa (điểm tiếng Anh ở trường của tôi cũng chỉ ở mức khoảng 8 thôi) mà vì tôi cảm thấy tiếng Anh cho tôi sự hiểu biết: tôi có thể xem phim, đọc báo, nghe tin tức, giao tiếp với bạn bè nước ngoài. Tôi học khi đó vì tôi muốn học chứ k phải bố mẹ bắt tôi đi học, học vì muốn cạnh tranh với ai hay là sợ thua kém ai hết cả. Ngoài ra, tôi rất may mắn vì có một người bạn thân thiết lúc nào cũng đồng hành với mình. Bọn tôi cùng quyết tâm học tiếng Anh, cùng chờ nhau mỗi khi tan học và cùng nhau đến TTTT, một xe máy, một xe đạp. Đến nơi rồi, hai đứa chia nhau mấy cái bánh ăn tạm sau một ngày học mệt mỏi ở trường trước khi vào Hội đồng Anh học tiếp. Đến giờ tôi vẫn nhớ cái ghế bọn tôi vẫn thường ngồi và nhớ bạn và mình chia nhau từng miếng bánh qui, AFC là loại bánh tôi thường mang theo, còn bạn ấy hay mua cái bánh gì mà có kem ở giữa, mỗi cái bánh đựng trong một gói con con. Hồi đó mỗi ngày có khi chỉ có khoảng 1tiếng rưỡi tới hai tiếng ở đó, nên tôi cũng k học được nhiều, chủ yếu là làm bài tập ngữ pháp và đọc sách báo thôi.

Kết thúc năm thứ ba ở đại học, tôi có mấy tuần hè đi thực tập giữa khóa. Quyết tâm ôn thi IELTS trở lại vì tôi nghĩ mình cần thi lấy bằng trước khi ra trường để thuận tiện cho xin việc (khi tôi ra trường thì bằng cũ cũng hết hạn). Khi đó tôi đã đủ quyết tâm và kinh nghiệm để học rồi, việc học cũng tập trung và hiệu quả hơn trước. Cho dù nhiều khi cũng bị sao lãng, ví dụ như mấy mấy ngày chìm đắm vào Harry Porter hồi đó ra quyển mới, hay là nghe nhạc nhiều khi thích quá quên cả nhiệm vụ chính… thì tôi vẫn quyết tâm học IELTS cho tốt. Năm đó tôi còn có một vài kế hoạch riêng nên không dành toàn bộ sức lực cho IELTS và tiếng Anh được, nhưng tôi cũng học cách chấp nhận và sử dụng thời gian của mình cho tốt nhất có thể, để hoàn thành nhiều kế hoạch cùng một lúc và bình thản với kết quả một số hạng mục có khi chỉ ở mức chấp nhận được, có cái còn thất bại hoàn toàn. Tôi cũng thử đi một khóa luyện thi IELTS xem sao. Trung tâm tôi chọn cũng thuộc loại trung bình, k phải là loại top, cũng có một chút tiếng tăm nhưng không xuất sắc lắm. Về khóa học thì tôi hài lòng khoảng 60%, tôi đã từng thi IELTS và cũng ôn thi khá kỹ nên tôi hiểu về IELTS hơn nhiều bạn bè ở đó, có khi còn hơn cả thầy giáo, các tài liệu sử dụng ở đó cũng k có gì đặc biệt. Có điều thực sự có ích là thầy giáo (là người bản ngữ) đã chưa bài cho tôi khá nhiệt tình thế nên ngày nào tôi cũng viết đều đặn để tuần nào tôi cũng tranh thủ đưa cho thầy vài bài. Ngoài ra, cứ cuối tuần là trung tâm cho thi thử trong điều kiện y như thi thật và có chấm bài nên tôi thấy cũng là một sự chuẩn bị tốt cho mình. Cho dù trước khi thi tôi gặp vài chuyện không mong muốn, tôi vẫn cố hết sức và kết quả lần thứ hai của tôi là 8.0. Nói chung để xin việc thì như vậy cũng ổn ☺

Tôi ra trường, đi làm và sử dụng tiếng Anh nhiều trong công việc, tuy nhiên phải xa rời Hội Đồng Anh vì thời gian không còn cho phép nữa, tiếc thật đấy. Nhưng những kiến thức và kinh nghiệm của tôi khi học tiếng Anh và IELTS vẫn giúp tôi, tôi tự học để thi GMAT và có được kết quả không tồi. Đến khi bằng cũ hết hạn, vì một vài lý do khách quan, tôi bắt buộc phải thi lại và phải thi rất gấp vì điều kiện công việc không cho phép tôi ở Hà Nội lâu hơn. Lúc đó thi lại mà điểm kém hơn thì cũng … xấu hổ, thời gian ôn thi của tôi chỉ là 2 tuần, và tôi không thể quay lại TTTT sử dụng tài liệu vì tôi không còn là hội viên và quan trọng hơn là khi đó họ đóng cửa nghỉ Tết. Tôi đã ra cửa hàng sách ngoại văn và chọn lấy hai quyển mà mình cho là hợp lý, một quyển nhắc lại kiến thức, một quyển có đề thi để luyện tập và lấy lại cảm giác/ kỹ năng thi. Khi đó tôi cũng chả có nhiều thời gian và lựa chọn hơn, chỉ có hai tuần để học dồn dập thôi mà. Đó là lần thứ ba tôi thi, kết quả được 8.5.

Đó là câu chuyện của tôi chia sẻ với các bạn. Tôi nghĩ điểm xuất phát của mình cũng rất bình thường, không hơn gì nhiều bạn, và thậm chí còn kém rất nhiều so với các bạn đã có điều kiện tiếp xúc với tiếng Anh từ bé, nhất là giờ, các tài liệu và sách vở đã phong phú và đầy đủ hơn khi tôi học rất nhiều. Tôi nghĩ những gì đã đạt được là cả một quá trình, bắt đầu từ những ngày 6 tuổi tập đọc ABC, từ những khi hát theo đài một cách say sưa dù chả hiểu gì, những ngày học tiếng Anh ở trường phổ thông, những ngày cần mẫn đạp xe đến TTTT học tập, từ những buổi nói chuyện và chia sẻ với bao nhiêu anh chị và bạn bè đi trước, và đương nhiên là từ những ngày mầy mò mua truyện sách tiếng Anh về đọc … cho đến tận bây giờ là những ngày say mê đọc truyện (tiếng Anh) đến quên ăn quên ngủ (quên học quên chơi). Đó là những gì tôi đã trải qua, một con đường dài mà có lẽ tôi cũng chưa đi hết…

Điều tôi muốn nói là các bạn là mỗi người đều có những câu chuyện riêng của mình, mỗi người đều là những trường hợp đặc biệt và duy nhất mà chỉ có bạn mới biết rõ nhất. Có người ở Hà Nội, có người ở TP HCM, có người học khối A có người học khối D, có người lo lắng về ngữ pháp, có người không tự tin về viết luận, có người có điều kiện đi học thêm và có người mong muốn nhưng còn đắn đo giữa chi phí và hiệu quả thu được… và tuy rằng đích đến có thể giống nhau nhưng con đường thì không ai giống ai. Có bạn đi học thì tốt, có những bạn tự học là đủ, có những người mua sử dụng sách này tâm đắc, nhưng với người khác sách đó không phù hợp.

Đối với tôi, tôi đã làm những gì tôi cho là đúng với bản thân mình và với điều kiện gia đình mình khi đó, còn điều đó chưa chắc đã hay với các bạn bây giờ. Nhiều bạn hỏi tôi là dùng sách gì cho tốt, học thầy cô nào mới được điểm cao… thực sự, tôi làm gì có câu trả lời cho bạn. Cái gì mới thực sự là tốt đây? Một quyển sách tốt cho tôi chưa chắc đã tốt cho bạn và ngược lại. Và thực sự có quyển sách nào là không tốt? Theo tôi k có quyển sách nào tốt hay không tốt, cũng k có trung tâm hay khóa học nào là tệ hay không tệ, quan trọng là quyển sách đó/ khóa học đó có bổ sung được những gì bạn đang thiếu và bạn có đủ kỹ năng khai thác hết những tiện ích từ nó hay không. Đối với tôi, sách vở hay kiến thức không bao giờ là thừa cả, cái bạn cần học là cách sử dụng nó. Tôi từng đọc một quyển sách, cả tiếng Anh và tiếng Việt, xem phim chuyển thể từ nó, cả phim truyền hình và phim chiếu rạp, … hành trình của tôi tiếp xúc với tác phẩm đó có lẽ đến giờ là 10 năm rồi tôi mới cảm thấy thấm thía những giá trị của nó. Bạn gấp một quyển sách lại và thấy không hài lòng ngày hôm nay thì biết đâu đấy… nhiều năm sau bạn lại thấy may mắn vì mình đã đọc được nó. Tốt hay không tốt/ có ích hay không có ích là những khái niệm tương đối mà thôi.

Ngoài ra, không có câu trả lời chung cho thành công, cũng k có con đường tắt nào giúp bạn đi đến nó cả, bạn phải cố gắng, tìm tòi, thử nghiệm, mắc sai lầm, và sửa chữa, cứ như vậy… Đừng sợ sai, đừng ngại thử vài quyển sách, đừng lo lắng nếu bạn cảm thấy mình vẫn còn chưa hoàn hảo như mình mong muốn. Ai cũng phải đi qua những bước như vậy cả, bạn k phải là người đầu tiên, cũng k phải là người cuối cùng. Nếu bạn mua được một quyển sách ưng ý, may quá. Nếu bạn mua một quyển sách bạn không hài lòng, càng tốt hơn vì bạn sẽ có nhiều kinh nghiệm cho lần sau. Chỉ có bạn mới biết bạn cần gì, còn nếu bạn chưa biết, hay thử và đừng ngại mắc sai lầm, quan trọng là nhận ra mình sai ở đâu và sửa chữa, bạn sẽ lớn lên nhiều hơn trong những lần mắc lỗi ☺

Tôi hi vọng mọi người không quá thất vọng với câu chuyện dài dòng của tôi và sẽ có đủ tự tin để tìm ra con đường cho mình và đi đến cùng. Hãy nhớ, các bạn chứ k phải ai khác mới là người đang viết nên câu chuyện của mình…

Chúc mọi người học tiếng Anh và thi IELTS tốt… Quan trọng hơn, chúc mọi người tìm được con đường cho riêng mình và tiến thật xa trên con đường đó.

By Mai Thu Hà

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *